Di Sản 30 Năm Được Trân Trọng
Đây là điều về các dịp kỷ niệm quan trọng trong ngành game: chúng thường mang lại một trong hai điều. Hoặc là một gói tổng hợp các bản hit hay nhất, an toàn, làm hài lòng đám đông mà không mạo hiểm, hoặc là một nỗ lực quá tham vọng mà quên mất điều gì đã làm nên sự thành công của dòng game ngay từ đầu. Resident Evil Requiem không phải là cả hai. Capcom đã mang đến một thứ thực sự hiếm có, một trò chơi kỷ niệm 30 năm kinh dị sinh tồn đồng thời mang lại cảm giác tự tin bước vào bất cứ điều gì sắp tới.

Hai người sống sót, một cơn ác mộng
Để làm rõ, dòng game Resident Evil đã trải qua nhiều cuộc khủng hoảng bản sắc hơn hầu hết các thương hiệu game khác. Kinh dị góc nhìn cố định cổ điển, hành động góc nhìn qua vai, kinh dị tâm lý góc nhìn thứ nhất, và rồi lại quay trở lại. Requiem không chọn một con đường. Nó chọn hai, và làm cho chúng tồn tại song song theo cách có chủ đích thay vì thỏa hiệp.
Hai Phong Cách, Một Tầm Nhìn
Vòng lặp gameplay ở đây hoàn toàn xoay quanh hệ thống hai nhân vật chính, và đây là nơi Requiem giành được phần lớn lời khen ngợi. Grace chơi theo kiểu trải nghiệm kinh dị sinh tồn có phương pháp: quản lý tài nguyên, lén lút, khám phá căng thẳng. Leon chơi theo kiểu phiên bản tinh chỉnh của hành động mạnh mẽ trong RE4, tự tin và bùng nổ. Câu hỏi thực sự là liệu hai phong cách đó có xung đột hay bổ sung cho nhau hay không. Câu trả lời, đáng ngạc nhiên, là vế sau.
Capcom rõ ràng đã đầu tư nghiêm túc vào thiết kế để những thay đổi về tông giọng cảm thấy có lý do thay vì đột ngột. Khi bạn ở trong các phân đoạn của Grace, trò chơi chậm lại, siết chặt hơn, và khiến mỗi viên đạn trở nên quý giá. Khi bạn ở trong các phân đoạn của Leon, nhịp độ mở ra và trò chơi thưởng cho sự tấn công. Việc chuyển đổi giữa chúng không giống như chơi hai trò chơi riêng biệt được ghép lại. Nó giống như hai chương của cùng một cơn ác mộng được kể từ các góc độ khác nhau.

Mỗi viên đạn đều có giá trị trong RE9
mẹo
Nếu bạn là kiểu người chơi yêu thích nỗi sợ hãi ngột ngạt của RE7, hãy tập trung vào các phân đoạn của Grace trước. Chúng mang năng lượng ngột ngạt tương tự và thưởng cho sự kiên nhẫn hơn là hỏa lực.
Hệ thống tiến triển hỗ trợ cả hai lối chơi mà không buộc bạn phải chuyên môn hóa quá sớm. Quản lý kho đồ vẫn là một câu đố thỏa mãn. Thiết kế kẻ địch có vẻ đủ đa dạng để bộ công cụ của mỗi nhân vật chính không trở thành giải pháp vạn năng. Đây là nơi mọi thứ trở nên thú vị: trò chơi chủ động chống lại việc để bạn cảm thấy quá mạnh mẽ trong thời gian dài.
Bầu Không Khí Như Một Vũ Khí
RE Engine tiếp tục là một trong những công cụ tốt nhất trong ngành cho loại game này. Requiem trông tuyệt vời, không phải theo cách ưu tiên sự hoành tráng hơn chức năng, mà theo cách khiến mọi môi trường trở nên áp bức và sống động. Ánh sáng đóng vai trò quan trọng ở đây. Bóng tối hoạt động theo cách khiến bạn luôn tự hỏi liệu có thứ gì đó đang rình rập ngay bên ngoài tầm nhìn của bạn hay không.
Thiết kế âm thanh xứng đáng có một đoạn riêng. Capcom luôn hiểu rằng kinh dị sinh tồn sống và chết nhờ âm thanh, và Requiem cũng không ngoại lệ. Nhạc nền chuyển đổi giữa sự im lặng gần như tuyệt đối và nỗi kinh hoàng của dàn nhạc một cách chính xác. Các tín hiệu âm thanh của kẻ địch rất đáng sợ theo cách tốt nhất: bạn sẽ học cách sợ những âm thanh nhất định trước khi nhìn thấy thứ gì đang tạo ra chúng.

RE Engine ở trạng thái tốt nhất
cảnh báo
Nếu bạn đang chơi bằng tai nghe, hãy chuẩn bị tinh thần. Âm thanh không gian trong trò chơi này thực sự gây bất an và thiết kế jump scare có chủ đích và hiệu quả hơn hầu hết các tựa game kinh dị hiện đại.
Cốt Truyện Hay Nhất Dòng Game Trong Nhiều Năm
Đây là lĩnh vực mà các bài đánh giá đã nhiệt tình nhất, và điều đó xứng đáng. Cốt truyện của Requiem không chỉ sử dụng cấu trúc hai nhân vật chính như một điểm nhấn cơ học. Nó sử dụng nó như một thiết bị kể chuyện. Góc nhìn của Grace và Leon về cùng một sự kiện tạo ra sự căng thẳng kịch tính thực sự, và cách viết tôn trọng cả hai nhân vật đủ để họ gánh vác gánh nặng cảm xúc của riêng mình.
Đối với một thương hiệu vốn coi câu chuyện là khung sườn cho các cảnh quay, Requiem mang lại cảm giác như một bước nhảy sáng tạo thực sự. Những lời gợi nhớ về 30 năm lore đều có mặt và hướng tới người hâm mộ, nhưng chúng được lồng ghép vào cốt truyện thay vì dán lên trên. Nếu bạn đã chơi RE2, RE4, hoặc Village, bạn sẽ nhận ra những sợi dây được nhặt lại ở đây với sự chăm sóc thực sự.

Kết quả lore được thực hiện đúng cách
Những Điểm Còn Thiếu Sót
Không bài đánh giá nào đáng đọc lại giả vờ rằng một trò chơi là hoàn hảo. Cấu trúc hai nhân vật chính của Requiem, dù có nhiều điểm mạnh, có nghĩa là cả chiến dịch của Grace lẫn Leon đều không có thời lượng đầy đủ như một phần chơi với một nhân vật chính. Người chơi muốn có một trải nghiệm Grace sâu sắc, kéo dài hoặc một vòng cung Leon trọn vẹn sẽ cảm thấy muốn nhiều hơn ở mỗi người.
Nhịp độ ở hồi thứ hai hơi vấp phải một chút khi trò chơi cố gắng cân bằng sự thay đổi tông giọng giữa hai phong cách. Đây là một lời phàn nàn nhỏ trong bối cảnh cấu trúc tổng thể hoạt động tốt như thế nào, nhưng nó có thể nhận thấy. Và nếu bạn là người yêu thích kinh dị sinh tồn thuần túy và thấy sự tập trung hành động của RE4 Remake gây khó chịu, thì các phân đoạn của Leon sẽ không thuyết phục được bạn.
Phán Quyết
Resident Evil Requiem là một trò chơi kỷ niệm hiếm hoi thực sự biện minh cho dịp này. Nó không chỉ nhìn lại. Nó tổng hợp 30 năm ý tưởng hay nhất của thương hiệu thành một thứ gì đó thực sự trọn vẹn. Hệ thống hai nhân vật chính được thực hiện với mức độ thủ công khiến khó có thể tưởng tượng trò chơi hoạt động theo cách nào khác. Cốt truyện là đỉnh cao tham vọng nhất của dòng game. Bầu không khí thì không ngừng nghỉ.
Nếu bạn là kiểu người chơi muốn một trò chơi kinh dị sinh tồn nghiêm túc với mình, Requiem sẽ đáp ứng được. Nếu bạn đang phân vân về hướng đi của Resident Evil sau những phần đầu của kỷ nguyên RE Engine, thì đây là câu trả lời dứt khoát. Điểm mấu chốt: đây là một trong những phần hay nhất của một thương hiệu 30 năm tuổi, và nó đạt được danh hiệu đó mà không chỉ dựa vào sự hoài niệm.

